Em ơi, khóc hết nước mắt cho ngày hôm nay nhé. Em ơi em sai rồi, hậu quả cho lỗi lầm hôm nay em phải tự chịu thôi.

Em ơi, em không đáng thương mà em rất đáng trách. Em đừng trách người ta tệ bạc với mình và hãy trách bản thân mình dại khờ. Ở đời, đâu phải lúc nào chân thành cũng được đáp trả bằng chân thành.

Em ơi, em đừng đau nữa..

Advertisements

Tháng 11 của Phương

Cũng gần 6 năm rồi mình mới lại dung nạp thuốc ngủ vào người, vẫn không khác gì hồi xưa, cơ thể giống như không phải của mình. Cũng đã hơi lâu rồi mình mới không thở được đến mức ngất đi như hôm qua. Mình nghĩ mình đã bạc đãi cơ thể quá mức rồi, mình cần phải chấn chỉnh lại thôi.

Hai năm gần đây, tháng 11 của mình ẩm ương quá. Năm ngoái thì với tin ba bệnh, năm nay những tưởng đã có thể bước qua 1 tháng 11 vẹn tròn viên mãn vì có anh, đến cuối cùng cũng là không thể. Anh nói với mình rằng mình không xứng đáng bị anh khinh bỉ và căm hận vì mình đáng như kẻ không tồn tại. Mình có giận không?

Không!
Mình rất ức, rất oan ức, câu nói ấy của anh như đâm 1 nhát chí mạng vào tim mình, nhưng mình không giận. Bởi vì giận cũng chẳng giải quyết được gì, tất cả đã chấm dứt tại đây, anh lại là người mình thương, vậy không lẽ anh căm hận mình thì mình phải căm hận lại anh. Chỉ là mình cảm thấy đáng tiếc, vì anh không thể giữ nổi bình tĩnh để mà phân biệt đúng sai, để mà kết tội người anh nói là anh thương nhất, yêu nhất, để đẩy mình vào cái tội lỗi chính bản thân mình nghĩ đến còn thấy ghê tởm. Để buông những lời nặng nề, miệt thị “Chúc em hạnh phúc với ông già 70 tuổi đó”. Để ném vào mặt mình, hành xử với mình chẳng khác gì mình là loại hư hỏng, đốn mạt.
Nỗi niềm này, mình không tự thấu cho mình, thì ai có thể thấu!

Yêu thương là chân thành, nhưng cũng phải có cái lý của nó. Khi bắt đầu mình đã nói “Chúng ta cần kiên nhẫn với nhau” nhưng có lẽ không ai trong cả hai có thể làm được điều đó. Cuộc đời mình chưa bao giờ yêu thương một người đàn ông nào nhiều đến thế, và cũng chưa bao giờ bị làm cho thảm thương đến thế này.
“Người bạn yêu nhất, đôi khi là người bị bạn vô tình làm tổn thương nhiều nhất”. Cũng có thể câu nói này là đúng, và cũng có thể bạn yêu thương chưa đủ.

Mình tự nhủ với bản thân, chỉ cần mình biết mình không hề lầm lỗi gì với anh dù chỉ 1 lần, là đủ. Mình không cần anh phải tin, không cần bất cứ ai nhìn nhận điều đó.
Mình không nói ra, nhưng mình mong một ngày nào đó anh nhìn lại khi đã đủ bình tĩnh và sáng suốt, anh sẽ thấy anh đã ích kỷ và tàn nhẫn với mình như thế nào. Có điều mình không mong anh hối hận, mình mong anh dễ dàng bước qua chuyện này hơn là mình. Mình mong anh thật sự hạnh phúc cho dù anh có đang cảm thấy thương tổn ra sao. Mình thật tâm mong anh bình yên sau rất nhiều những đau khổ, áp lực mà anh đã phải chịu đựng và gồng gánh trên vai. Mình biết mình sẽ không thể là người mỗi buổi sáng mở mắt dậy nhìn thấy anh và thầm nhủ rằng “Lại một ngày mới rồi, và tụi mình sẽ hạnh phúc trọn vẹn ngày hôm nay anh nha”.

Mình tha thứ cho sự nông nỗi của anh, tha thứ cho dù anh có đối xử với mình tệ hại như thế nào. Cả mình và anh, đều cần bình yên.

Em thương anh nhiều lắm, nhưng mà chỉ đến đây thôi! Dẫu gì em đã có được hơn 4 tháng thật đẹp rồi!

Đếm – Ngày thứ 347

Tôi không quen với những con số, nói đúng hơn là tôi không giỏi bất cứ chuyện gì có liên quan đến số. Nhưng may thay người ta phát minh ra excel, mấy cái apps nhỏ nhỏ trong điện thoại để giúp mấy người như tôi. Cho nên khi việc đếm không còn là vấn đề to tát nữa, thì việc bước qua từng con số đó, từ 1 đến 347 là cả một quãng đường với bao nhiêu cảm xúc.

Tôi gác máy điện thoại bàn của công ty mà hồn tôi như lạc ở cái phương nao, cũng có thể nó còn mắc kẹt giữa cái đường line điện thoại. Bé ứng viên nữ nói với tôi là em xin lỗi vì chưa thể hoàn thành được bài test của bên tôi vì ba em vừa mới chẩn đoán phát hiện ung thư thời kỳ cuối. Thật đúng là vậy, khi chính bạn là người đối diện với cái tin đó, tất cả… là tất cả mọi việc trên cuộc đời này đều trở nên không còn quan trọng nữa.

Cũng là kể từ cái buổi chiều nắng tôi cầm trên tay tờ giấy kết quả xét nghiệm của Ba, với dòng chữ ngắn gọn “K phổi – giai đoạn 4”, cũng đã 347 bước chân phải đi rồi.

Dạo gần đây, câu nói “Ung thư chính cũng giống như được sinh ra lần thứ 2 trong cuộc đời của một người”, quả thật không sai, nhưng chưa đủ, vì Ung thư chính xác sinh ra cả một gia đình thân yêu của người đó. Kể từ ngày đó, cuộc sống gia đình tôi đương nhiên có đảo lộn đôi chút, nhưng để Ba an tâm điều trị, cả nhà cố gắng giữ nếp sinh hoạt bình thường nhất có thể. Chỉ có điều, sinh ra lần thứ 2 không mang nghĩa về vật lý mà về tâm lý và cách suy nghĩ. Có những điều mà có lẽ là suốt cuộc đời này tôi mãi mãi không có cơ hội nhận ra nếu như Ba tôi không có cái khối u ác tính đó trong phổi. Có buồn cười không nếu như nói rằng đôi lúc tôi thở phào nhẹ nhõm nghĩ “Trời ơi, may quá còn nhận ra được trước giờ mình thờ ơ quá, không biết cái gì là đáng trân quý” rồi bẽn lẽn lại gần Ba, ôm một cái thật chặt, trong đầu thầm nghĩ “Cảm ơn Ba đã dạy con bài học đáng quý nhất cuộc đời này”.

Từ nhỏ đến lớn, Ba Má dạy bao nhiêu, học bao nhiêu đúng là cũng không bằng bài học làm người này. Chỉ tiếc là, giá như cái giá của bài học đó, không được tính bằng số hóa chất Ba phải truyền vào người, số phản ứng phụ Ba phải chịu đựng, sự đau đớn không đong đếm được, và nỗi lo lắng mà người đàn ông tôi thương này phải gánh thêm sau hơn 40 năm đã phải gánh vác rất nhiều rồi.

Ngày thứ 347 – ngày đầu tiên Ba làm hóa trị, ngày Ba vô đợt thuốc đầu tiên.

Mới hôm trước mấy má con tôi còn trầm trồ khen sao dạo này tóc Ba nhiều quá đen quá, mà giờ chắc không lâu nữa Ba sẽ thành “sư cọ” – cái này là Ba nói đó. Dẫu biết ở tại cái thời điểm này, lo lắng cho một mái tóc và mấy sợi tóc rụng nó vô nghĩa quá, nhưng khi đã thương, người ta thương đến từng cái sợi tóc miếng da mà.

Tôi thương Ba tôi cả đời nhọc nhằn, đến cái tuổi vi hàn thì lại làm bạn với cái khối u trong người. Tôi cũng thương Ba, bệnh mà còn cười nhiều hơn tôi nhưng đến lúc bực thì thà la chị em tôi chứ không la hai em cún trong nhà. Thế ra, chị em tôi được lượm từ bãi rác như truyền thuyết Ba hay kể từ nhỏ à?

Con đường này còn dài lắm, đếm – đã có excel đếm giùm rồi, việc của mình là cứ bước tiếp – cứ yêu thương thôi!

Saigon, 16.10.2017
Phuongmyp

Đếm – Yêu 1

Sáng nay khác với mọi hôm, bạn Phương đi làm sớm lắm. Vô tình né được cơn mưa sáng sớm mà cũng không phải hứng chịu cái nắng gay gắt. Bạn Phương chạy qua những con đường quen thuộc, nhìn từng dòng người hối hả đổ ra đường, quẹo loạn xạ, chen lấn nhau từng tí từng tí một. Bạn Phương nghĩ rằng một trong những điều may mắn trong cuộc đời đầy những sự xô xát điên rồ này đó là có một người yêu thương mình từ tận đáy lòng. Bạn Phương thấy mình may mắn, thấy rằng sau những đoạn gập ghềnh kia, rốt cuộc đoạn đường hiện tại đã có thể bước đi cùng một người, dẫu chẳng chắc rằng nó bằng phẳng.

Rồi bỗng bạn Phương lại thấy nước mắt mình lăn dài từ trên má xuống cằm rồi nhỏ giọt, nhỏ giọt.
Làm sao bạn Phương có thể bình an, làm sao để biết rằng mọi thứ đang có hiện tại sẽ không tan biến? Tình yêu đâu phải điều vĩnh cửu phải không?

Bạn Phương yêu rồi, yêu nhiều lắm, yêu đến sợ mất đến cùng cực. Mà phàm ở đời, cứ con người sợ hãi điều gì, thì y như rằng nó sẽ lại trở thành hiện thực.
Nên rồi bạn Phương khóc cho nỗi sợ hãi của mình.

Có lẽ một trong những điều may mắn trong cuộc đời đầy những sự xô xát điên rồ này đó là còn biết khóc cho những lúc như thế này, để biết rằng bản thân mình chưa đến nỗi gọi là chai sạm.

Day 260

I’m having my greatest appreciation for every single luckiness has been coming to my Father now. More than ever, I believe love is the most beautiful thing and the best cure in the world.

Having the gene of T790M allows my Father to continue the treatment with taking pills, no need therapy so far. Yes the cost of the medicine is of course higher than the old one, but time and losing him is the highest price so we need to keep trying hard for it.

Talking about his spirit, he is doing well these days. Although he’s in pain most of the time but smile is still on his face. When he has some friends or people come to visit him, he talks a lot, and his words really make me move into tears sometimes when he says “Everyday I expect to have people to visit me so I can talk to them, share with them my situation, not because I want their sympathy but because I don’t want to be forgotten nor fighting this cancer alone”.

He is the strongest man who I have ever ever met in my entire life. He is my love, my strength, my dream, my everything. And I have a great faith that he can do everything even it’s the most impossible one.

Emptiness

Recently, I feel kind of empty. It’s hard to talk about this emptiness, it’s not having nothing, it’s just I have no idea why I feel that I don’t feel anything.

I can’t write anyone, I can’t describe it to anyone either. When people talk about that I am so busy these days, which makes me have no time and chance for relationship, dating, etc. Even one of the girls who always understands me very well told me that I should seriously think about having a new boyfriend, getting myself a relationship and “Having kids when you’re too old is not good for your health”.

I’m tired of that. Not because sad experiences from my relationships in the past makes me want to be alone. It’s just I believe in destiny, when love is to inspire and motivate each other not to help each other to feel lonely. I believe that my Mr. Right out there, waiting for the right time should I suppose to have one.

I’m fine with my situation right now. I’ve got many things to do, many projects to finish. Eight hours working time everyday, the cancer project, study project… Do I really have time for a relationship or find myself one?

Am I sad?
Yes, I am. Sometimes, thinking about why it’s so easy for people to walk away makes me feel bad. So why do I have to be rush to have a relationship? Is it bad, is it my problem, is it pathetic?

Life is short, can I just enjoy it my way?

Day 134

Suddenly I realized we have another thing to face beside the health situation of my father. The University, where my father works at, contacted him yesterday to inform that they will no longer pay him since he does not work there full-time anymore. They said that the insurance will pay for him because cancer decease is one of the decease that the Government support but only 60% salary will be supported.

Money is important but in this case, feeling that he no longer can earn money for his family is the matter, the very big one which he is facing.

He is a great man, the one who takes care of our family. He has done so many great things, for our family, for his University with all the research, for the Vietnam national volley ball also. And now, he feels like he is nothing, sick and stuck at home, gets no paid. He wants to work, he wants to go to work everyday, continue his research and projects and everything. This thing must hurt him badly.

I want to talk to him about that, or at least write him something but I haven’t known how to start.
It’s never easy, never.