Day 260

I’m having my greatest appreciation for every single luckiness has been coming to my Father now. More than ever, I believe love is the most beautiful thing and the best cure in the world.

Having the gene of T790M allows my Father to continue the treatment with taking pills, no need therapy so far. Yes the cost of the medicine is of course higher than the old one, but time and losing him is the highest price so we need to keep trying hard for it.

Talking about his spirit, he is doing well these days. Although he’s in pain most of the time but smile is still on his face. When he has some friends or people come to visit him, he talks a lot, and his words really make me move into tears sometimes when he says “Everyday I expect to have people to visit me so I can talk to them, share with them my situation, not because I want their sympathy but because I don’t want to be forgotten nor fighting this cancer alone”.

He is the strongest man who I have ever ever met in my entire life. He is my love, my strength, my dream, my everything. And I have a great faith that he can do everything even it’s the most impossible one.

Emptiness

Recently, I feel kind of empty. It’s hard to talk about this emptiness, it’s not having nothing, it’s just I have no idea why I feel that I don’t feel anything.

I can’t write anyone, I can’t describe it to anyone either. When people talk about that I am so busy these days, which makes me have no time and chance for relationship, dating, etc. Even one of the girls who always understands me very well told me that I should seriously think about having a new boyfriend, getting myself a relationship and “Having kids when you’re too old is not good for your health”.

I’m tired of that. Not because sad experiences from my relationships in the past makes me want to be alone. It’s just I believe in destiny, when love is to inspire and motivate each other not to help each other to feel lonely. I believe that my Mr. Right out there, waiting for the right time should I suppose to have one.

I’m fine with my situation right now. I’ve got many things to do, many projects to finish. Eight hours working time everyday, the cancer project, study project… Do I really have time for a relationship or find myself one?

Am I sad?
Yes, I am. Sometimes, thinking about why it’s so easy for people to walk away makes me feel bad. So why do I have to be rush to have a relationship? Is it bad, is it my problem, is it pathetic?

Life is short, can I just enjoy it my way?

Day 134

Suddenly I realized we have another thing to face beside the health situation of my father. The University, where my father works at, contacted him yesterday to inform that they will no longer pay him since he does not work there full-time anymore. They said that the insurance will pay for him because cancer decease is one of the decease that the Government support but only 60% salary will be supported.

Money is important but in this case, feeling that he no longer can earn money for his family is the matter, the very big one which he is facing.

He is a great man, the one who takes care of our family. He has done so many great things, for our family, for his University with all the research, for the Vietnam national volley ball also. And now, he feels like he is nothing, sick and stuck at home, gets no paid. He wants to work, he wants to go to work everyday, continue his research and projects and everything. This thing must hurt him badly.

I want to talk to him about that, or at least write him something but I haven’t known how to start.
It’s never easy, never.

Chuyện mai sau

things-to-come-tiff-2016-featured-1900x560-1473426244

*bài hát kết phim*

Đáng lý ra ngồi viết về tiết trời hanh lạnh của tháng Ba Hà Nội thì giờ lại thấy mình ngồi ăn cơm với tàu hủ kho tương hột và viết về cái sự tự do tự tại trong “Things to come”, mặc dù biết rằng vừa ăn vừa nghĩ vừa viết hông tốt cho bao tử.

“Mày coi Things to come đi Myp”, Xanh Dương lặp đi lặp lại câu nói đó nhiều hơn cả số chó đốm sanh ra trong phim 1001 con chó đốm trong suốt buổi chiều có nắng khi hai đứa thả mình trên cái sofa bự êm ái của Runam. Hắn nói đến cái mức tôi bỗng có một suy nghĩ ám ảnh rằng tôi mà không coi cái phim đó thì sẽ bị Xanh Dương xỉa xói đến ngàn đời sau. Đến cái mức điện thoại đang xài 3G, sợ hết, mà vẫn lôi ra tìm cái poster phim đó đưa cho tôi coi. Xanh Dương đã kiu coi phim gì, hổng coi là bị xỉa xói vì ngu quá, coi xong hổng hiểu cũng bị mỉa mai là vì ngu quá, im lặng cũng sẽ bị chửi là ngu. Trăm đường, đường nào cũng là ngu, cho nên là khi súng chẳng dọa được kẻ điếc thì kẻ điếc như tôi cũng chẳng còn thấy mình sợ bị bảo là ngu. Ờ, thì coi!

Tôi có nói là đến một ngày nào đó khi tôi định nghĩa ro ro chủ nghĩa duy vật, chủ nghĩa duy tâm duy lý gì đó thì tôi sẽ hiểu hết được nội dung phim. Và trong cái sự hạn hẹp về kiến thức cũng như xúc cảm thì tôi chỉ thấy là phim nhẹ nhàng mà để lại hơi bị nhiều suy nghĩ.
Tự nhiên tôi giật mình về cái định nghĩa tự do của nhân vật nữ, có phải chính bản thân bà luôn muốn tìm cho mình tự do không, và rồi cái tự do ập đến “mẹ mất, chồng bỏ, con cái chuyển ra ở riêng, mất việc viết lách, tống khứ được con mèo của mẹ” có phải là cái tự do bà mong muốn hay tự hào khi kể về nó với chàng học trò điển trai. Cái tự do đó, nó giống cô đơn hơn. Đến mức, như Xanh Dương nói “tự do đến nỗi ghét mèo nhứt thế gian mà cứ bám víu vào con mèo”, ờ con mèo chạy đi đâu cũng kiếm, con mèo được nhận nuôi cũng phải hỏi lại cái câu để xác định lần cuối “Tụi em có thật sự còn muốn nhận nuôi con mèo không?” và đâu đó chắc chờ câu trả lời “Thôi, tụi em không nhận nuôi nữa đâu, cô giữ lại mà xài”. Con mèo cũng cho đi rồi thì ôm cái gì mà khóc bâng quơ, hổng lẽ lại ngồi xe buýt khóc cười cứ như bị dở người hoài sao.

Tự do, nghĩ cũng mắc cười ha, đôi lúc cái định nghĩa từ vựng trong từ điển đâu có đúng. Bỗng chốc nhắc tôi nhớ thêm một chi tiết trong phim về việc hoài nghi và chấp nhận sự thật cùng với câu hỏi triệu đô của một bạn sinh viên dành cho nhân vật nữ “Làm sao để xác định một điều là sự thật?”. Tự nhiên thấy ghét cái thuyết tương đối, vì trước giờ thấy nó khiến mọi sự việc sự vật trở nên đơn giản và dễ hiểu thì giờ đùng một cái nó làm tôi thấy phức tạp quá. Mà với cái sự hạn hẹp đã có nhắc tới từ đầu thì làm sao mà hiểu.

Chỉ là tự do với người này đôi khi là sự tra tấn với người khác, tự do hay ràng buộc búng tay một cái là đổi chỗ liền. Nói cho dễ hiểu, tôi là đứa thích đi, đi hết chuyến này tới chuyến khác, không nhiều, chưa nhiều nhưng là thích đi. Tôi hay nghĩ mình có được đủ tự do khi tiếp tục những chuyến hành trình như thế. Vậy mà coi xong phim tôi ngồi ngẫm lại, vậy là tự do hả hay phải chăng bản thân tôi cũng bị ràng buộc bởi những chuyến hành trình của mình. Tôi phải tìm đến cái sự đi, phải dấn thân mình vào đó để nắm bắt cái tự do?
Khó ha, trời ơi, câu hỏi khó kìa ai trả lời giùm đi kìa.

– Em biết không, dạo gần đây anh đang gặp một người.
– Và rồi?
– Anh nghĩ là anh muốn ở bên cạnh cô ấy.
– Vậy mà em đã nghĩ anh sẽ yêu em suốt đời cơ đấy, em thật ngốc.

Ôi có cái sự đổ vỡ hôn nhân nào mà nó nhẹ nhàng, quyến rũ bởi cái sự ngắn gọn, rõ ràng không khoái thác lẩn tránh hơn cái này? Ừ, vài lần yêu trong đời cũng không thể tránh việc dối lừa nhau, vậy nên chia tay nên súc tích như thế, đổ vỡ cũng nên nhanh gọn như thế, vì cái cay đắng bản chất sẽ bám riết khá là lâu đó.
Trong phim, nhân vật nữ nói hết câu đó thì đứng dậy đi ngang qua nhân vật nam và rồi chuyển cảnh.

Kết thúc phim đẹp, rất đẹp, và cái giai điệu của Unchained Melody của The Fleetwoods làm cho cái kết hơn cả mức hoàn hảo (cái link bài hát nằm trên kia kìa). À bạn trai học trò của nhân vật nữ cũng đẹp, đẹp ngất ngây con gà tây ngồi hút cỏ đồ má ơi con thuộc team háo sắc. Mà đẹp vậy chứ hông hiểu được tâm lý tư tưởng tình cảm với mấy câu thoại của bạn đó. Vậy đó, cái gì đẹp đẹp khó nắm bắt lắm *cười*.

Bài học kinh nghiệm sau khi coi phim:
Một là, nếu sau này có chồng (hay có vợ) nên có ít nhất 2 cái kệ sách riêng, để mà có chia tay gom sách cho lẹ và không nặng nhẹ nhau chuyện sách của ai với ghi chú của ai.
Hai là, chia tay nên đi thẳng vào vấn đề, nhẹ nhàng dứt khoát chấm hết.

 

 

 

Going through these days with a mixture of feeling. I made my decision to take a new journey, it’s an excitement to explore new things but sadness still exists somewhere in my heart because it’s not easy to say goodbye to the place I have been coming almost every single day of my life for more than 3 years. I have to say that I know that place so well that I can close my eyes and walk normally, I remember by heart the position of each one here, it’s just so familiar to me.

When I say I love my RGF, I know I cannot love a company at the beginning, I love the people first, my RGF-ers. They made RGF not only be just place to work but a name of a big family where we treat the others equally like our real sisters and brothers, with love and kindness. I have learnt a lot since the time I had chance to be a part of my team but the most important thing which I have learnt here from them is “Be a good person”.

Coming to the world of headhunters when I was still so young, I treated people well but somehow just because I wanted to add benefit for myself. I did “not good” things, I told lies sometimes, white lies, to get what I wanted. I thought that success was important, and I could do anything to be successful, to be recognized. When I entered RGF family , I realized there are so many other successes, not always about money and your level. Living in the world with many people around, of course you cannot make all of them love you but you have to make sure you always treat people with your kindness and you have to do everything with the best of your effort. Comparing to my version of 3 years ago, I’m completely different, only my craziness is the same (or more :D). Life is a long journey, there is nothing more important than being yourself and get your innovation and motivation to become better day by day. And at RGF, the true meaning of the statement “You find happiness when you make other people happy” comes clear like crystal.

Surely there will not be any places like my RGF, this is an unique one. I believe I will miss this place and all my RGF-ers so damn much. Our destiny crossed once, and who knows if it will cross many times again in the future. We never know.
I don’t want to call it “goodbye”, “farewell” or any same things it’s just the right time for a family member, me, steps a step out and takes her new journey. However, she knows she will always be a part of the family and always have the support of her beloved Sisters and Brothers.

RGF is my memorable milestone, where I found how it feel when I love and be loved, where I had chance to do many things that I never thought I could do. Just once again, I would quote our internal slogan which we have been being proud of “We may be very different, but we all have RGF gene in our blood”.
No matter where I go, no matter what I do, I’m proud to have the gene of RGF in my blood, forever!

I wrote  a long post yesterday on Instagram but I decided not to post it at the end, the post was about T. I don’t want myself to keep talking or mentioning about him, but I’m really having a confusing feeling at the moment.

“We don’t talk anymore”, I hate that song so much, I hate the way the metal rock band at at the Acoustic Pub sang it in a bad Friday night which made me become so moody and I also hate the way T used to sing it when we were together even he knew I would get mad with that. This is one of the greatest breaking up songs of all times for sure and this song should not been sung to your lover especially when you’re in love.

The sad thing is not when you no longer can talk normally to the one who used to be very close to you, it’s when everything becomes so odd with the way we talk to each other, it’s when you have to think like thousand times for a good answer to a very normal text message from that one.

This is so confusing!

unnamed.jpg

*Cái này dành để nghe lúc đọc, bấm đây nè*

Thường thì mọi năm, cứ đên thời điểm này N sẽ lại nhắc tôi viết review. Mà năm nay N không nhắc, bởi vì bây giờ 2 đứa đã không còn nói chuyện với nhau nữa.

Mùa xuân – Rơi

Tôi rơi từ cái rooftop của một tòa nhà  đâu đó tầm 25, 26 tầng ngay khu trung tâm xuống mặt đất; và mất đâu đó khoảng chừng 30 ngày để thực sự đáp xuống mặt đất. Khi đợt pháo bông đầu tiên của đêm Giao thừa được bắn tung tóe nở rộ trên trời cũng là lúc tôi thấy mình bắt đầu cái sự rơi của mình.
Tôi vẫn nhớ một câu nói của Taylor Swift mà chẳng có cách nào dịch ra tiếng Việt cho trọn vẹn “We should love, not fall in love, because everything that falls, gets broken”. Tôi không fall in love, tôi thấy mình fall for someone thì đúng hơn, nhưng chính xác nó cũng là fall, thế nên là khi đáp xuống được xuống mặt đất sau 30 ngày thì không phủ nhận là phần nào đó trong tôi đã chẳng còn nguyên vẹn.

Sau cú rơi ấy, tôi tiếp tục rơi thêm một ddoạn nữa, rơi chứ không phải trượt dài, nhưng lần này là rơi trong từng nhịp đàn của cây đàn piano màu đỏ. Một cây đàn piano màu đỏ, một mớ tóc mái lòa xòa trước mặt, một tiếng đàn ma mị cách hơn 1000 km, rồi được rút ngắn lại thành O mm, và rồi trở lại hơn 1000 km. Tôi rơi mình vào nhịp thở mệt mỏi chầm chậm của Hanoi về đêm, dưới cơn mưa phùn lạnh thấu xương, rơi mình vào tiếng nhạc xập xình giữa hàng tá người cũng đang hòa mình vào các thể loại cồn, thuốc và nhạc.
Có điều lần rơi này nhẹ nhàng, đáp cũng nhẹ nhàng, đầy thi vị.

Mùa Hạ – Đi

Một chuyến hành trình không dài, không xa, đến một nơi dường như quá đỗi quen thuộc vẫn là đi. Đi trong cái nắng và gió của vùng cao nguyên, chân chạm vào cỏ và đất trên ngọn đồi nằm nép mình trong những con đường quanh co bùn đất. Cảm nhận đất trời dẫu là hai từ khác nhau, dẫu cách xa nhau muôn nghìn trùng cũng có lúc hòa làm một.

Đang đi cũng giống như đang đứng lại, dậm chân tại chỗ; mà đang đứng trong cái sự dịch chuyển của đất trời thì cũng có khác gì đang đi?

“Chúng ta phải luôn sống kiểu như mùa hạ nắm ấy”, hình như đúng là mùa hạ nào con người ta cũng phải thêm vào đó một chút điên, một chút mộng tưởng, một chút phá cách. Và mùa hạ của tôi cũng “đi” qua như thế, cùng với sự ra đi của vài cái chấm nhỏ trong số ít ỏi những cái chấm mà tôi gom góp được trong cuộc đời mình. Mà không hiểu vì sao, tôi đánh mất chúng, làm rơi rớt chúng ở đâu đó mà không buồn tìm lại, nhặt lại, không buồn!

Mùa Thu – Yêu

Mùa Thu ở Saigon thì không lãng mạn đâu, nhất là một cái mùa Thu bão tố cộng thêm cả trận ngập lịch sử nhấn chìm Saigon trong biển nước.

Vậy mà yêu cho được, vậy mà cũng yêu cho bằng được.

“Để anh chỉ em cách bấm phím F”.

Cái dáng người gầy guộc, bước đi liêu xiêu như muốn bị gió thổi cuốn đi xong đổ nhào xuống bậc tam cấp của cổng trước phòng gym. Cái ánh nhìn mỉa mai khi thấy tôi la hét cổ vũ điên cuồng cho đội bóng rổ yêu thích. Cái kiểu lạnh lùng, lấn át người khác trong suốt 30 phút đồng hồ dưới ánh đèn lờ mờ của một quán cafe nằm lọt thỏm giữa quận 1 trước sự chứng kiến của ly trà chanh được vắt nhẹ 2 lát chanh nhưng vẫn chua lè.

Thật ra là yêu cái kiểu gác chân, mặt mũi đăm chiêu cầm sổ và viết ngồi liệt kê và động não ý tưởng event cho cái bạn gái dễ nản, nói nhiều, lan man đối diện. Yêu không thể lý giải cái nụ cười không đụng hàng thân thuộc như đã quen từ nhiều ngày tháng trước.

Sau cùng thì, tôi vẫn chưa thể bấm được phím F, chưa bao giờ!

Mùa Đông – Ngộ

“A smooth sea never made a skillful sailor”.
Thật ra cho đến bây giờ tôi đôi lúc vẫn ước rằng tất cả mọi thứ chỉ là một giấc mơ, khối u của Ba, phần lao đao của Má hay nỗi buồn của bé em. Chợt tỉnh giấc vào một ngày nào đó và thấy rằng thì ra chỉ là mơ thôi. Nhưng lại nghĩ, nếu là mơ, liệu tôi có bước được một bước đi, đứng được ở hiện tại như ngày hôm nay?

Dường như những điều mới mẻ sẽ chỉ có thể bắt đầu từ một kết thúc. Mãi chạy đi tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi “Tại sao?”, chẳng thà chấp nhận sự tồn tại của nó và bắt đầu chuyến hành trình mới của chính bản thân.

Ừm, những điều mới mẻ sẽ bắt đầu từ kết thúc. Thế nên, mọi điều, dù tốt đẹp hay xù xì xấu xí đến mức nào, một khi đã kết thúc, hãy để chúng kết thúc theo đúng nghĩa.